Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

Viết cho tuổi 22

Share & Comment

Viết cho tuổi 22, cho những ai sắp cầm tấm bằng đại học và bước vào đời. Cho những giận hờn tuổi 18, vẫn những nỗi buồn của những mùa thi đã xa...


Những cô gái 22, tức là đã bước qua tuổi 20 - cái tuổi đẹp nhất của quá nhiều điều. Những cô gái tuổi đôi mươi xinh đẹp long lanh trong tình yêu, những cô gái tự tin sải bước để thử biết bao điều mới mẻ. Những cô gái mà ánh mắt sáng ngời tự tin, chỉ một nụ cười trên phố thôi cũng đủ xiêu lòng bao chàng trai. Sẽ thật tuyệt nếu bạn nhận ra mình trong số những hình mẫu ở trên. Còn nếu không, bạn cũng đừng buồn, bởi nếu bạn từ chối thay đổi thì đến một lúc nào đó cuộc sống cũng sẽ bắt bạn thay đổi mà thôi.
Để mình kể cho các bạn nghe, câu chuyện một cô gái 22 tuổi, sắp bước vào đời với 3 không: không tình, không tiền, không cả tấm bằng đại học (đúng hơn là chưa có bằng đại học). Dù bạn 18, 20 hay 22 tuổi có lẽ câu hỏi nhiều nhất bạn được nghe chính là: "Có người yêu chưa", "Bao giờ thì có người yêu". Mới đầu có chạnh lòng đôi chút, sau này quen dần chỉ cười trừ, nếu người ta đã không hiểu mình cớ chi cứ phải giải thích. Người yêu đâu phải thứ cho có để bằng bạn bằng bè, càng không phải xe ôm đưa đón các dịp lễ cho đủ đôi. Người yêu là để yêu, để thương, để trân trọng, để mỉm cười khi nhìn vào mắt nhau ta thấy chính mình trong ánh nhìn ấm áp.
Càng lớn, tiêu chuẩn về người yêu, về tình yêu càng có nhiều sự chi phối. Khá nhiều bạn gái quanh mình phải yêu người có gu A, đi xe B và có nhà ở khu C. Phần đa khi nghe mình nói, không có tiêu chuẩn cho người yêu, càng không có mong ước cụ thể về vật chất, đều cười, nói bạn thật ngốc. Thời nay lấy đâu kẻ si tình, không hiếm kẻ si mê nhưng lại thiếu hẳn tiền đề của tình yêu. Yêu trước hết là cảm, cảm tình, cảm nắng, cảm xúc. Là những thứ cảm khiến tim ta đập loạn nhịp, khiến đầu óc ta không còn đủ để cân anh A với anh B trong khi đi ăn với anh C.
Phải không, rằng cô gái chân ngắn thì không có quyền tự tin, sẽ không ế. Rằng cô gái sinh ra bình thường thì cứ phải bám lấy những cứu cánh để đời không khổ. Rằng, con gái ra trường lấy chồng, sinh con, kiếm tiền ít thôi, chồng nuôi là được rồi. Hẳn đó là hạnh phúc bạn mong ước.
Với mình, con gái hay con trai, người có đam mê có một sức hút kì lạ. Không thể ngồi nghe tán tỉnh 15 phút yêu đương linh tinh nhưng lại có thể ngồi hàng tiếng chỉ để nghe họ tranh luận,truyện trò. Thời gian rảnh rỗi có thể, ngồi hàng tiếng đọc binh pháp tôn tử chứ chịu không nổi, ngày ngày chỉ trả lơi tin nhắn, hôm nay em ăn gì, ngàymai em dậy mấy giờ... Là khác người hay dị biệt, quá khó cho một cuộc tình thời hiện đại?
Thời mà người có thể dễ dàng làm quen, rồi yêu nhau, thậm chí chỉ nhìn nhau qua facebook mà chưa hề gặp mặt. Ta có thể ra rả rằng, mạng là ảo nhưng tình yêu là thật.Chỉ là ta chưa tự tin hoặc từ chối đưa tình yêu đó vào cuộc sống thật của mình, bởi sự thật đó đôi khi đối lập với hiện thực của mình. Ta cần một người cho ta đủ đầy về vật chất, nhưng trong khi người đó xuất hiện thật, ta lại cần một người lấp đầy tinh thần trước đã. Là tham lam hay ta ích kỉ, hay cả 2 người đều ích kỉ thì sẽ chẳng ai thiệt thòi. Cuộc sống vốn dĩ đã mệt mỏi, cớ sao ta cứ mãi thiệt hơn. Cứ sống mãi với lòng biết ơn, mỗi sáng mai ta lại đươc cười rồi đời sẽ đưa đến, người mà ta cần liệu còn mãi chờ?

Viết cho ngày của những tủi hờn, chỉ là đôi khi ta cảm thấy mình quá bé nhỏ trước cuộc đời. Chỉ là đôi khi ta mong muốn có ai đó bên cạnh, chỉ đơn giản vậy thôi. Nhưng chỉ là: ta không thể tạm bợ.
Tags: , , ,

Written by

We are Creative Blogger Theme Wavers which provides user friendly, effective and easy to use themes. Each support has free and providing HD support screen casting.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

Popular Content

Recent Posts

Lorem ipsum eu usu assum liberavisse, ut munere praesent complectitur mea.

Copyright © Sinh viên Thái Nguyên | Designed by Templateism.com